Chùa trên đỉnh núi Phạm Tịnh: Tiên cảnh giữa nhân gian ở Trung Quốc

Núi Phạm Tịnh là một ngọn núi cao và hùng vĩ bậc nhất tại Quý Châu, Trung Quốc, sở hữu khung cảnh thần tiên thoát tục, không khí trong lành. Đỉnh của ngọn núi cao vút giữa tầng mây, cheo leo, hùng vĩ, cao hơn 2.500 mét so với mực nước biển. Và trên đỉnh núi ấy có một ngôi chùa với lối kiến trúc hết sức đọc đáo. Chùa có 2 ngôi điện được tạo lập tại hai chóp đỉnh của ngọn núi, được nối thông với nhau bằng một cây cầu. Hai điện Phật ở đấy, một điện thờ Đức Phật Thích Ca, và một điện thì thờ Đức Phật Di Lặc.   

Chùa trên đỉnh núi Phạm Tịnh: Tiên cảnh giữa nhân gian ở Trung Quốc

Núi Phạm Tịnh trước đây được gọi là Tam Sơn Cốc, sau lại gọi là núi Cửu Long, núi Nguyệt Kính… Từ nhà Minh trở về sau được gọi là núi Phạm Tịnh, lấy từ câu “Phạm thiên tịnh thổ” trong Phật giáo, ngụ ý rằng đây là mảnh đất thanh tịnh, thoát tục. Phạm Tịnh Sơn cũng giống như Nga Mi Sơn, Ngũ Đài Sơn, Phổ Đà Sơn, Cửu Hoa Sơn, đều là danh sơn của Phật giáo. Phạm Tịnh Sơn còn được biết đến là đạo tràng của Phật Di Lặc.

Tương truyền rằng, sau khi ngọn Kim Đỉnh tại núi Phạm Tịnh bị tách làm hai, có người đã nghe thấy tiếng nhạc trời, còn trông thấy một vị hòa thượng ngồi ngay ngắn trên đỉnh núi, toàn thân phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ, tay trái kiết ấn hoa sen, tay phải chỉ lên bầu trời. Có người cho rằng, đấy chính là Phật Di Lặc hiện thế, vì vậy tại đỉnh núi nơi vị hòa thượng ấy ngồi, người ta đã xây dựng một điện Di Lặc, để phụng thờ Phật Di Lặc. Từ đó trở về sau, núi Phạm Tịnh trở thành đạo tràng của Phật Di Lặc.

Từ sau triều đại nhà Minh, tại núi Phạm Tịnh xuất hiện nhiều ngôi tự viện, Tăng Ni quy tụ về đây tu tập rất đông. Dưới triều đại nhà Thanh, việc xây dựng chùa chiền tại núi Phạm Tịnh ngày càng nhiều hơn. Đến mức người dân ở trong vùng có câu rằng: “Mở cửa có thể nghe chuông trống, ra đường liền gặp được Tăng Ni”.

Cây cầu bắc qua giữa 2 ngôi điện Phật trên hai chỏm núi của đỉnh núi Phạm Tịnh được gọi là Cầu Thiên Tiên. Cây cầu như lơ lửng giữa không trung, tạo nên cảm giác cực kỳ ngoạn mục. Cổ nhân cho rằng, cầu này không phải sức người có thể làm được, mà là có sự trợ giúp của thần linh.

Đường đi lên đỉnh núi rất khó khăn và trắc trở. Khách hành hương chỉ có thể leo lên đỉnh núi bằng những bậc cấp bằng đá do con người tạo dựng, có tổng cộng hơn 8.000 bậc cấp. Việc leo bậc cấp cũng phải hết sức cẩn thận, bắt buộc phải nắm chặt hai đường dây thép được cố định hai bên để tránh trường hợp sẩy chân rơi xuống. Có những đoạn vô cùng gập ghềnh, cần phải kết hợp tay và chân để từ từ leo lên. Vì đường lên núi khó khăn và nguy hiểm như thế, nên số lượng du khách được phép leo lên núi mỗi ngày đều có giới hạn, và không khuyến khích người già, trẻ nhỏ leo lên đỉnh núi. Đứng trên đỉnh núi, nhìn ngắm hai ngôi điện Phật cổ kính được vây bởi mây ngàn, khiến cho con người có cảm giác như lạc vào tiên cảnh.

Theo các nhà sử học, ngôi chùa trên đỉnh núi Phạm Tịnh đã có mặt từ thời nhà Minh, tính đến này thì đã hơn 500 năm. Việc vận chuyển vật liệu lên trên đỉnh núi cao chót vót như thế để xây dựng ngôi chùa là một điều hết sức phi thường, và đến nay vẫn còn là một ẩn số chưa có lời đáp đối với mọi người. Cho đến nay, người ta không tìm thấy bất kỳ tư liệu nào ghi lại quá trình vận chuyển nguyên vật liêu lên núi, cũng như quá trình xây dựng ngôi chùa, xây dựng cây cầu kỳ vĩ ở trên đỉnh núi Phạm Tịnh.

Chính vì sự đọc đáo và kỳ vĩ của ngôi chùa, vào năm 2018, UNESCO đã công nhận ngôi chùa trên đỉnh núi Phạm Tịnh là Di sản thế giới.

An Ngọc Biên dịch